HẾT THỜI

Ngọt

Nếu một buổi sáng thấy thân đã mòn
Mặt cô trốn sau làn phấn son
Lặng nhìn trong gương thất thầnNhìn dung nhan mất dần
Nhưng thật tình đâu mấy bất ngờ

Nếu lời cô nói đã vương tơ nhện
Bài cô hát đi vào lãng quên
Và cô đã sống hết đời
Một bài ca hết lời
Một ca sĩ hết thời

Hãy đi tìm tờ giấy xanh trong vần thơ
Để về sau không quá tham lam u mờ
Có dealer nào kiếm cho cô bạn thân
Để về sau không quá cô đơn

Hãy đi tìm tờ giấy xanh trong vần thơ
Để về sau không quá tham lam u mờ
Có dealer nào kiếm cho cô bạn thân
Để về sau không quá cô đơn
Để về sau không quá cô đơn

Nếu bạn tìm thấy kí âm trong gạt tàn
Chỉ là những nốt thăng trầm nát tan
Bực mình khi tôi thiết tha
Lời thơ tôi viết ra
Đâu còn đẹp như chúng đã từng

Nếu lời tôi nói đã vương tơ nhện
Bài tôi viết đi vào lãng quên
Là tôi đã sống hết đời
Một bài ca hết lời
Một nhạc sĩ hết thời
Khi đường thành phố lên bóng sao mờ
Trần Duy Hưng có bóng ai chờ
Có chăng là nàng thơ trong câu hát?
Khi phải chia tay nơi sống lang chạ
Để người thân quen đã hoá xa lạ

Hãy đi tìm tờ giấy xanh trong vần thơ
Để về sau không quá tham lam u mờ
Có dealer nào kiếm cho cô bạn thân
Để về sau không quá cô đơn

Hãy đi tìm tờ giấy xanh trong vần thơ
Để về sau không quá tham lam u mờ
Có dealer nào kiếm cho cô bạn thân
Để về sau không quá cô đơn

Hãy đi tìm tờ giấy xanh trong vần thơ
Để về sau không quá tham lam u mờ
Có dealer nào kiếm cho cô bạn thân
Để về sau không quá cô đơn

Vậy thì thôi cứ để lời tôi nói cho vương tơ nhện
Để bài tôi viết đi vào lãng quên
Vì tôi đã sống hết đời
Một bài ca hết lời
Một nhạc sĩ...
Hết thời